Người học trò xứ Quảng với ga Huế. |
Vẫn những chuyến tàu đến và đi chở theo từng dòng người vội vàng

Đã có nhiều sân ga tạo cảm hứng cho thi sĩ Nguyễn Bính. Ảnh: Vũ Hào. Tế Hanh đã ghi lại hành trình xúc cảm. Những con tàu đều là những hình thể hóa có tâm hồn. Đôi khi phát xuất từ những sự việc rất nhỏ xung quanh chúng ta.
Qua bài thơ "Những ngày nghỉ học" chẳng thể không can dự đến Thạch Lam. Tiễn biệt được ông trình bày khiến người đọc buồn theo. Nỗi đau dâng trào từng cấp độ như nhịp thơ ông cố ý. Đã đi vào tâm hồn người đọc nhiều thế hệ.
Từ đó Tế Hanh đã chọn cho mình một vị thế bằng lặng. Tâm hồn ngẩn ngơ nhớ muôn phương. Học sinh ở Huế cũng thường rủ nhau đến Ga Huế uống trà để thư giãn sau những buổi học bít tất tay. Và tiếng còi tàu u ẩn trong tùy bút Nguyễn Tuân. Ảnh TL. Dĩ nhiên. Khói phì như nghẹn nỗi đau tê. Hay cái ga xép hiu quạnh trong truyện ngắn Thạch Lam. Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ.
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ. Hành trình xúc cảm. Hiện tại. Nơi gửi buồn thương. Những ngày nghỉ học tôi hay tới. Trong "Những ngày nghỉ học". Có chi vương víu trong hơi máy. Khổ thơ thứ hai.
Tíu tít. Tế Hanh yêu cho mạng của con tàu nào khác mạng con người. Tế Hanh thì khác! Ông đã lặng lẽ thu nhặt và sắp đặt. Như vậy mục đích được ông xác định rõ ràng. Thành công rất sớm với bài thơ đầu tay "Những ngày nghỉ học". Tế Hanh dành cho những chiếc tàu "ngàn đời tai game hoa qua noi gian không đủ sức đi mau" một cảm xúc khôn cùng độc đáo. Trên thi đàn bằng những vần thơ tinh khiết và nhuần nhị đáng yêu.
Kẻ về không nói bước vương vương. Tuổi của nó bằng với cầu Trường Tiền. Ngàn đời không đủ sức đi mau.
Những quyến luyến níu kéo giữa người đi và kẻ ở. Nhà ga cổ kính này đã hơn trăm năm tuổi (xây dựng năm 1906). Tôi đứng đơn côi xem tiễn biệt. Giờ trong nhà ga vẫn còn di tích lịch sử khi xây dựng.
Đối với ga Huế. Không chỉ riêng Tế Hanh. Mà phải tinh lắm mới làm được như game hoa qua noi gian thế. Yên ả. Ngày ấy. Nhà ga "Trường Súng" - (Ga Huế ) thời Nguyễn. Rồi thấy "Lòng buồn đau xót nỗi chia xa". Đầy tình thương cảm mến cái nhà ga xép ở đâu đó. Để "đón chuyến tàu". Năm 1938

Tới để "Đón chuyến tàu đi đến". Có nhẽ đây là biểu đạt rõ nhất cho sự manh nha một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm.
Không đi mau vày những vướng víu. Chợ Đông Ba. "Nỗi buồn" được nhân lên. Song "những ngày nghỉ học" của Tế Hanh đi chơi mà có chủ đích. Vũ Hào. Ga Huế. Tài ba sớm tả. Cảm hứng sáng tác bài thơ đầu tay "Những ngày nghỉ học" lúc mới 17 tuổi. Tác giả những áng văn xuôi nhẹ nhõm. Tế Hanh game cho dien thoai bảo "Tôi hay tới" tức là muốn khẳng định việc làm này liền tù tù. Nhưng mấy ai để ý.
Là một cảm hứng thẩm mỹ hợp với tâm trạng xa nhà của Tế Hanh:. Ngược dòng lịch sử. Sớm mang dòng máu thi sĩ. Chàng học sinh xa nhà Tế Hanh lang thang ra sân ga ngắm nhìn những chuyến tàu đi. Đón chuyến tàu đi đến những ga. Thương nhớ lan xa mấy dặm trường. Tôi thấy lòng thương những con tàu. Từ dạng thông thường đến dị thường. Đến cũng là chuyện dễ hiểu. Chàng học trò trường Quốc Học-Huế gửi nỗi buồn thương.
Đối với ông. Các sinh viên. Thấy người ta chia tay nhau. Trường Quốc Học. Miếu Lịch Đợi. Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề. Rất không thường ngày đối với một cậu học trò mới 17 tuổi! "Tôi đứng chơ vơ xem tiễn biệt".
Cái tên cũ của nó có lẽ ít người biết "Ga Trường Súng". Không riêng gì Tế Hanh. Tế Hanh-chàng học trò xứ Quảng. Mấy chiếc toa đầy nặng đau khổ. Tế Hanh đã thong thả đưa vào bài game hoa qua noi gian mien phi thơ ngắn nỗi đau nhân thế.
Nên chi. Chua xót là tâm trạng chung của những game cho dien thoai tâm hồn nhà thơ.
Lòng của người đi réo kẻ về. Thường đến nhà ga để ngắm xe lửa đến và đi. Nhà ga Huế cổ kính gần bên ngôi chùa Bảo Quốc. Lòng buồn đau xót nỗi chia xa. Đây là một gu khác người. Hòa nỗi đau riêng vào nỗi game dien thoai đau chung của những phận người xa lạ.
Sân ga. Nỗi chia ly. Một tình cảm liên thông khắc sâu giữa lòng người và cảnh vật. U ẩn của mình theo những chuyến tàu. Tế Hanh cũng đã tạo cho nó một vị trí trân trọng trong văn chương với bài thơ trên. Tiễn biệt nhau mà dâng lên nỗi đau buồn.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét